Monday, January 15, 2007

Nhím

Tôi là một con nhím.

Tôi là một con nhím.

Nhím, nhím, nhím...

Sunday, December 24, 2006

Mất mát cuối năm




Ăn cắp của người lành là bỉ ổi. Ăn cắp của người nghèo còn bỉ ổi hơn. Chưa bao giờ thấy mình nghèo như thế này cho nên chưa bao giờ thấy việc ăn cắp đáng ghét đến mức này! Hắn cuỗm được một chiếc điện thoại cũ xấu xí, cố gắng cuối năm kiếm chác từ nó may ra được 1/3 xâu thịt snack của Old Chang Kee, còn nạn nhân đau khổ vì mất các SMSes đáng ghi nhớ lưu từ 2 năm nay cùng các kiểu số liên lạc, trong khi túi quần túi áo túi xách rỗng tuếch. Dây cắm của charger còn nằm dài trên sàn nhà, mà đêm nay đã không còn gì để charge nữa rồi - nhớ em đến rơm rớm cả nước mắt.

Không phải muốn chửi bậy, nhưng hành động của tên này trong trường hợp này các cụ gọi là "chó cắn áo rách". Phát hiện ra mất em một cái là buột miệng ra ngay câu này , với sắc thái mà diễn viên loại ưu cũng khó mà bắt chước. Giữa nơi đẹp đẽ, bóng sáng như thế mà có người bẩn như thế! Đời lắm chuyện bất ngờ.

Nhá, tôi mà biết hắn là đứa nào tôi đập chết ăn thịt!!!

Còn bây giờ cứ ngồi nhớ em và rủa thầm hắn đã ...

Wednesday, December 20, 2006

Linh tinh

Tập hợp các đoạn hội thoại của các bố mìn (tức nam mẹ mìn):

1.
- Anh xem Flickr của em rồi.
- Thế ạ? Lúc nào? Thế nào? Có comments không ạ?
- Hỏi gì mà liên tục thế?!
- Dồn vào 1 dòng cho đỡ tốn diện tích nhà em.
- Sao em toàn chụp mưa gió hoa hoét nát nhoét thế?
- Mùa mưa không chụp mưa, em biết chụp gì?
- Chụp anh .

2.
- Mai là ngày blah blah blah. Đi đâu ăn không?
- ???
- Ăn đồ Thái, hay Swensen's, hay Crystal Jade...
-
- Sao ngáp?
- Mưa gió lắm, ở nhà ôm chăn thích chí hơn. Nếu anh biết ở đâu dân dã lạ lạ thì em đi.
- Lại đi để chụp ảnh hử?
- Hee...
- Em thích cái gì bất bình thường, giật cục hả?
- E hèm...
- Em thích cái gì trái tính trái nết đúng không?
- È hém ...
- Em bảo thích ở nhà ôm cái gì cho ấm à? Em thích con chuột cống bằng bông không? To bằng chuột thật nhá, đuôi dài và trụi lủi. Anh thấy ở IKEA có, cả rổ, nhìn giống rổ thịt chuột anh mục kích ở bún chả Hàng Mành...

3.
- Em hát với anh mà em liếc người khác thì sao?
- Em đi xa quá rồi đó nhá. Em mà liếc đứa nào khác... lần sau anh không thèm hát với em.
- Anh không hát với em thì... thiệt anh.
- Ôi ai đó lại lên giọng rồi...
- Em có lên giọng đâu, mà em đã lên bao giờ đâu?
- Vâng .

4.
- Sao em toàn vẽ tranh ông già thế?
- Em thích ông già. Ông già tóc ngắn, đỡ tốn chì và tỉ mẩn.
- Sao em không thích vẽ bà già?
- Vì ít mẫu bà già, mới cả bà già tóc dài.
- Sao em không vẽ người trẻ?
- Tại vì không có nếp nhăn, với cả khó thấy sự từng trải.
- Ồi cái cô này! Người trẻ nhìn sáng tạo mà... Có người xinh gái, có người đẹp trai...
- Em không cần mặt xinh mà em cần cái thần trên khuôn mặt.
- Em biết không...
- Em không.
- Cứ chen vào giữa câu là thế nào nhở? Em biết không, anh...
- Anh mới có đôi kính kiểu cú vọ à?
- Khồng, anh hội tụ đủ: cả đẹp trai, cả sự từng trải, cả cái thần hay bần thần gì đó mà em cần .

Tuesday, December 19, 2006

Photo: Ủng hộ cho mùa mưa

Không, em chẳng tản mạn tản mát gì hôm nay đâu. Em chỉ cho phát ảnh vào đây để dân tình bớt phàn nàn về thời tiết. Cứ giả vờ là mưa cũng lung linh đi:

Hang in there... I'm comin'...


Hôm qua em chụp ảnh này trong tình trạng ướt như chuột cống. Trời mưa trắng xóa, cái cán ô em kẹp vào cổ cứ chực rơi xuống, hay bàn tay bé nhỏ của em cố gắng che chắn cho anh khỏi ướt mà hình như vẫn ướt. Em lại còn nhấp nha nhấp nhổm đi chợ nữa mà nhìn giọt nước mưa đẹp không đặng đi. Thiên hạ nhìn em chụp ảnh trong mưa xối xả bằng con mắt bấn loạn, em nhìn lại bằng con mắt của cô bò gặm cỏ . Em tưởng vì nghệ thuật là vui rồi, giờ em mới run, sợ anh vì ngấm mưa mà mốc. Lạy Bụt anh đừng mốc, em chỉ có mình anh, mà theo biên lai của Canon, anh hết hạn bảo hành lâu rồi .

Wednesday, December 13, 2006

Tản mạn: Ở giữa

You & me - 1



1. Thế là thiên hạ cưới. Mùa này có phải mùa cưới không mà mọi thứ cứ náo cả lên?! Không cần phải nhận được cái thiếp nào, mà nghe tin thôi cũng đã ù ù đôi màng nhĩ. Mưa gió tầm tã suốt tuần này sang tuần khác mà cái sự hạnh phúc vẫn cứ ào ạt. Chẳng phải chỉ là chuyện cưới xin, mà hình ảnh người ta kéo vali về thăm nhà dịp lễ trên sân ga cũng là một cái gì đấy. Có thể là chút ghen tỵ, chỉ đơn giản vì họ được tạm sống trong màu hồng và không có thời gian quan tâm đến màu xám bên ngoài. Giữa những náo nhiệt của sum vầy là im lặng của đơn lẻ.



2. Thế là trời hết nắng sang mưa. Lúc đi buổi sáng, mặt trời nhô cao, người ta hăm hở lắm. Lúc về, mưa sấm bão bùng, mọi thứ ảm đạm. Khi đi, cảm nhận được tinh thần sảng khoái đầu ngày. Khi về, tự nhiên không ai bảo ai, mọi người trở nên thụ động, im lặng và ủ dột như bầy chim ướt cánh, đôi vai so lại trong chiếc áo lạnh. Ngồi giữa khói thuốc lan lan cuối ngày, nghe tiếng bâng quơ nhắc về gió mùa Đông Bắc ở nhà, sẽ có một cảm giác lạ lắm. Trên xe bus và tàu, những chiếc ô cụp, nước nhỏ long tong hòa dần vào các vết chân ướt in trên sàn. Tiếng TVmobile trên xe lạc lõng. Người ta thậm chí cảm nhận được hơi ấm từ ánh đèn neon trên nóc xe. Trẻ con ở nhà trẻ cả ngày, giờ được đón về, dù không được vỗ về cũng không dám khóc. Các bố mẹ hết giờ công sở uể oải. Những mi mắt cụp, ánh nhìn chong chong xuống sàn hay màn mưa trắng ngoài cửa sổ, chỉ nhìn để mà nhìn thôi, còn đâu có gì quyến rũ những đôi mắt. Ngày ngày, giữa những nắng hửng là âm u.



3. Thế là hiểu thêm sự đa dạng của con người, qua văn chương và thực tế. Người tưởng chỉ là xã giao hóa ra thành tâm giao, thật đáng quý. Và người tưởng chỉ có một khuôn mặt thôi lại có số nhiều. Cát phủ không che kín được, gió thổi cát bay. Những lời thân thiện, dòng văn thơ ngọt ngào, tếu táo đùa vui, bằng cấp cao, hay thành công sự nghiệp không đủ để làm thay đổi được ấn tượng không tốt về nhân cách, nếu không nói là chúng có phần làm người ta băn khoăn hơn, bởi người có ngần ấy thứ tốt lẽ ra phải tốt. Tuy nhiên vẫn còn may mắn, giữa những vàng đen là nhiên liệu để đốt đi thôi, người ta còn có vàng trắng để mà giữ và trân trọng.



4. Thế là khắp nơi là những bước chân. Chỗ này, ga này, mình đã từng đứng đợi. Ở kia, bạn đã từng chờ. Phòng ấy, anh đã từng ngồi học. Cầu thang kia, chị đã từng bước lên. Mỗi nơi là hàng nghìn bước chân. Với mỗi bước đi, ta đã bỏ qua bao nhiêu bước chân khác ở giữa. Xa quá rồi cái thời ai đã từng đặt chân lên một nơi nào đó. Một hôm đi qua, nhận ra giữa một bước chân hôm nay là bao nhiêu vết giày của những hôm qua. Cũng nhiều bài học lắm chứ.



5. Chẳng biết giữa hai đầu của giai đoạn này, ta đã bỏ qua những gì?!




Thursday, November 16, 2006

Tản mạn: Thơm

Image Hosted by ImageShack.us

Một chuỗi mùi vị tạo nên sự phong phú cho cuộc sống. "Phong phú" nghe có vẻ tích cực quá, thực ra là sự đa dạng. Cứ cho rằng một giờ đồng hồ ta lại nhận thấy một mùi riêng, vậy... Không cần dài dòng, máy tính đưa ra kết quả: 8760 mùi trong một năm. Khoa học làm cho sự việc máy móc ở chỗ đấy. Con số rất oai, nhưng thực tế là xung quanh cái góc thị đi ra đi vào mỗi ngày, căn hộ khép kín thị lấy làm nơi ẩn náu, khu vực thị dạo qua dạo lại cả năm trời, ngày nào cũng lặp lại một số mùi mà thị lấy làm một trong những nguồn vốn tạo sự đa dạng của cuộc sống.

Tuy nhiên, tất cả qua rồi. Thị chẳng dời đi đâu khác cả, nhưng quan điểm của thị đổi thay. Thị tưởng hàng ngày mũi thị hít ra hít vào cái không khí quen thuộc ấy, thị phải hiểu nó lắm. Chắc hẳn ai cũng nghĩ thế, và tin thế.

Một. Ai cũng biết xà phòng tắm thì thơm, đã cho lên người là phải thơm, và điều này rõ ràng đối với tất cả, từ những người sạch sẽ khó tính đến các đối tượng xuề xòa với bản thân. Đã ai thử để hỗn hợp loãng nước xà phòng tắm (nước sạch) qua ngày? Sạch tương đối, bởi đó ít nhất không phải là hỗn hợp đã qua sử dụng. Và hôm sau ngửi xem... Không thơm nữa, không thể coi là thơm, mà là hắc - một mùi hóa chất rất xà-phòng-tính nhưng mũi người khó để gần lâu được vì nó chẳng còn giống như nó lúc ban đầu. Thị không nhớ Hóa học nữa, không biết do trong nước có lắm thứ tạp chất hay do đặc tính của loại xà phòng, nhưng ấn tượng mỹ miều của thị về xà phòng giảm sút trông thấy. Đấy, thứ mà thị tưởng rằng thơm là bản chất mà một ngày chợt hóa ra không.

Hai. Cà phê là một thức uống, lúc được coi là dân dã, lúc lại coi là thú chơi của người sành sỏi, cao sang. Cũng là tùy cách thưởng thức, tùy loại cà phê, tùy cách pha thêm sữa, kem, đường, nhưng bản chất không thay đổi: nước cà phê được chế từ hạt cà phê nâu nâu mộc mạc. Trước đây thị ít khi dùng cà phê và cũng không thích dùng. Sáng nay trời xanh cao, nắng dịu ấm và gió hiu hiu làm tóc thị bay rung rung, thị phấn khởi quyết định đun nước và làm một nhấp cà phê. Bữa sáng trôi qua nhanh và cũng không để lại ấn tượng quá lớn vì dù sao nhiều việc phải làm choán gần hết bộ nhớ của thị. Những ngón tay lướt trên bàn phím máy tính mãi cũng mỏi, và như mọi lần, thị thỉnh thong đưa một tay lên chống cằm. Một mùi khen khét khẽ luồn qua lọn tóc bay trên má và lẩn quất quanh khuôn mặt thị. Mùi khét dễ chịu thế, nhẹ thôi mà dường như nó đưa thị ra khỏi thế giới của tường gạch, màn hình, và khung cửa sắt. Thị không mất nhiều thời gian để tìm nguồn gốc của mùi hương ấy - nó từ những ngón tay lỡ chạm vào vài hạt bột cà phê nhỏ như bụi khi thị mở gói pha nước buổi sáng. Chẳng biết do đó là cà phê Việt Nam, do tinh thần thị phấn khởi đầu ngày, hay do cà phê bây giờ đổi khác mà thị bỗng thấy ngạc nhiên khi nhận ra mình yêu mùi hương ấy. Những hạt cà phê từ xưa lưu lại trong thị một hình ảnh không hề quyến rũ - màu nâu xỉn, tròn, ngắn, và thô kệch. Khói cà phê nghi ngút bay ra từ chiếc máy pha bằng nhôm dày Đông Âu dùng từ thời bao cấp của bố để vương lại trong trí nhớ của thị một mùi khét giống như cơm khê vậy. Giờ thì khác, thị lại yêu mùi khen khét ấy của cà phê, yêu cái dân dã mộc mạc toát ra từ nó, một tình yêu đơn giản của một người thiếu chất sành. Nhưng có khác gì đâu khi tình cảm là không đong đếm so bì được, thị hài lòng với điều đó. Và... đấy, thứ mà thị tưởng thơm không phải là bản chất hóa ra lại đúng thế.

...

Thị chưa đủ chín chắn như người trung niên hay bậc phụ lão để có thể khề khà mà rằng: "Bao nhiêu người đã đi qua đời tôi. Tôi hiểu bản chất họ chứ!" Tuy nhiên, thị cũng tiếp xúc đủ để hiểu rằng bản chất không thể nào giấu giếm được. Thị, như nhiều người khác, cũng đầu tư vào nhiều mối quan hệ, và một số kết quả tiêu cực không lường trước luôn khiến con người ta sững sờ, rồi mất đi một chút lòng tin, so đo thêm một chút, nghi ngờ thêm một chút. Vậy nhưng cũng tồn tại những sợi dây thị vốn cho là mỏng mảnh thôi, hời hợt và trôi nổi thôi, lại một ngày nào đấy thể hiện sức kết nối chặt chẽ đáng ngạc nhiên. Nghĩ về mình, đơn giản lắm, thị không thể quá dịu hiền, nết na nếu đó không phải là cá tính thị sở hữu; thị không có khả năng cầm dao chặt phăng những chiếc đầu cá khi thị không bao giờ dám hé mắt nhìn; và dù là một giữa xã hội con người còn đói kém thời buổi bao cấp, thị có lẽ cũng không thể tung chân đá khiến con mèo rình ăn bay vọt từ bếp ra sân như cô Lý trong "Mùa lá rụng trong vườn". Có khi người nào cũng thế, chỉ có thể là bản thân người ta. Cuộc sống giống như những cuộc phỏng vấn - nếu anh biết anh không hợp với công việc ấy, không thích công việc ấy, anh khó lòng vượt qua khỏi những nhà tuyển dụng tinh tế, và nếu anh may (hay không may) được nhận vào làm, anh có trụ nổi một thời gian dài?

Những người đi trước, những người khôn ngoan, những sách vở, những ca dao tục ngữ khuyên con người phải biết chọn lọc, không chỉ ở các mối quan hệ mà còn ở những việc ta cân nhắc, cái nào nên làm trước cái nào, và có nên làm hay không. Ồ, tối nay thị sẽ lại đun nước pha cà phê, thị yêu cà phê rồi, yêu cái thơm tho trong bản chất của nó. Thị sẽ lại nhấm nháp, và, để xem nào, thử cân nhắc...

Sunday, November 5, 2006

Tản mạn: Thèm






Cái thèm xảy ra khi người ta không có cái mà người ta muốn. Theo lập luận này, lúc nào con người ta chẳng thèm, tuy thế có đôi lúc ta thấy thèm nhiều hơn những lúc khác.



Thèm được bận rộn và hết lòng với công việc mình yêu thích. Suốt mấy năm nay chỉ làm những việc, học những cái mà ta không có tình yêu với chúng. Lúc đầu còn tự thuyết phục (hay huyễn hoặc) bản thân rằng thì là mà... Rằng thì học mãi, làm mãi sẽ ổn thôi. Rằng thì học và làm những thứ này sẽ giúp ích cho sau này. Rằng thì phải quen sống với những ràng buộc của thực tế, mà sống suốt như thế từ lớp 1 cho đến giờ rồi có sao đâu. Nhưng cái thực tế mà ta nói tới - bao gồm tương lai, việc làm, hay cái gì tương tự thế - đều là những cái xa xôi, trong khi thực tế mà mắt nhìn thấy được, tay sờ thấy được, tai nghe thấy được, là ầm ầm những phản đối từ bản thân mình. Không tự ép mình được, cái gì thích thì kết quả tốt dù học lơ tơ mơ thôi, cái gì không thích thì có đầu tư gấp vài lần thời gian và công sức cũng không nhúc nhích lên được. Khốn nỗi cái không thích là cái chính, là ngành học đã chọn. Không rõ có bao nhiêu người cảm thấy bức bách vì mâu thuẫn giống thế, không rõ bao nhiêu trong số họ vượt được phản ứng do chính bản thân tạo ra.



Thèm rằng công việc mình yêu thích và hết lòng vì nó nuôi sống được mình. Điều này quan trọng lắm, vì đó là miếng cơm manh áo mà. Văn học Việt Nam thời 1930-45 thể hiện cảnh sống đau khổ của các nhà văn, nhà thơ khi hành nghề viết mà lòng luôn mặc cảm bởi bốn chữ "cơm, áo, gạo, tiền". Mình chẳng văn không thơ, nhưng cái thèm cũng giống như thế. Chưa đi làm thì thèm được đi làm, đi làm chịu để đế quốc - tư bản bóc lột thì lại thèm chút thời gian được là chính mình, được tung hê mọi cái nặng nề của việc công sở để hưởng thụ những đam mê nhẹ nhàng vốn là màu sắc của cuộc sống. Giá mà việc công sở là chính những đam mê ấy, giá mà những đam mê ấy giúp ta kiếm được bát cơm, mua được chiếc bút chì tốt - không yêu cầu suốt ngày gọt, mà gọt một lần là gãy vẹt cả đi, cầm được cái máy ảnh mà chụp một kiểu thôi đã ưng ý lắm rồi - không cần phải chèm chẹp tiếc vì tốc độ chụp quá chậm, để con ruồi mắt đỏ đẹp đẽ trên lá vội co chân bay đi mất... Bởi vì đơn giản lắm, "có thực mới vực được đạo", và khi lòng không yên ổn về một cuộc sống thực tế thiếu thốn ảm đạm, những đam mê trở thành xa xỉ.



Thèm học đàn. Chẳng hiểu cuộc sống nó cuốn ta đi thế nào, nhưng sao chưa bao giờ có thời gian để học đàn?! Dự định lập ra nhiều lắm, mà khi vào guồng quay thì cứ quay cuồng mãi, thời gian vùn vụt, cản trở này này chồng lấp chướng ngại kia, toàn những cái ngắn hạn trước mắt, và ước muốn dài hạn vẫn cứ xa vời. Quay lại những điều đã nói ở trên, có lẽ nó xa xỉ thật. Có bao giờ là muộn để học cái gì? Biết là đã "lỡ thì" để bắt đầu, nhưng hình như không có nghĩa là không thể.



Thèm giao lưu. Ấy thế mới lạ, cái thèm lại xuất phát từ một tính cách trầm. Do hoàn cảnh xô đẩy hay do thay đổi quan niệm mà bỗng dưng giao lưu trở thành một điều kiện cần. Gặp người chẳng nói được gì mấy theo bản tính, nhưng vẫn cần gặp. Nhiều khi đơn giản chỉ là nhìn thấy những khuôn mặt quen thuộc, nó nhắc nhở cho ta biết rằng ta thuộc về một nhóm của xã hội. Bỏ qua việc phân tích những lý thuyết về cái cần của Maslow, đây đơn giản có lẽ là tâm lý bầy đàn của con người, kể cả người sôi nổi lẫn kẻ hướng nội.



Ngẫm mãi rồi cuối cùng hiểu là con người ta cần những phút yên ắng giữa cuộc đời dồn dập. Vẫn là bệnh nghĩ lung quá, để tự làm mình mệt mỏi. Bây giờ thèm được không phải nghĩ gì, nhưng có ai cho rằng nghĩ là bản năng của con người, ép bản thân không được nghĩ là đi ngược lại lẽ thường? Có đến lúc nào đầu óc rỗng quá lại thèm được nghĩ không? Lại nghĩ... Lại thèm...