Ừm, cuối cùng cũng xong. Sau năm năm bị để mốc trong tập tranh, nó đã được hoàn thành. Hứng nhất thời nên tranh chỉ chụp được bằng máy ảnh, trong điều kiện thiếu sáng, và vài vết tích của chiếc tẩy còn lưu lại trên mặt ông ngậm tẩu này. Thế, nhưng mà vẫn thấy tàm tạm.
Chẳng hiểu vì mưa gió sau gần một tháng khô hanh và nồng khói hay vì hoàn cảnh chủ quan mà hôm nay có một sự thôi thúc cầm bút chì. Bút quá tù – chẳng buồn gọt, hay đúng hơn là có cảm giác như không đủ thời gian để gọt. Tẩy vỡ - mặc kệ, vỡ thì cũng vẫn là cao su, vẫn dùng tốt. Và đồ nghề là âm nhạc, gió, một cây bút chì tù, một viên tẩy vỡ, hai miếng giấy nhỏ để trải mờ, và một hứng thú lớn.
Một phần những đồ lề bất động:
Công cụ di động - bàn tay bôi quệt dính đầy bột chì:
Con người khi vui chắc hẳn không muốn làm những việc chỉ đòi hỏi một mình mình cùng với khoảng không gian chật hẹp như thế này – người ta cần sự chia sẻ náo nhiệt và một khoảng không rộng rãi. Vậy không biết có phải từ nơi tăm tối mà ta tìm thấy hứng thú?!